Nêu bài học kinh nghiệm từ “Chuyện trong vườn”

Loading...

Đề bài. Đọc mẩu chuyện “Chuyện trong vườn” Có một cây hoa giấy và một cây táo cùng sống trong một khu vườn. Mùa xuân đến, cây hoa giấy đâm chồi nảy lộc.

Mưa phùn làm cho cây lá xanh mướt, tốt tươi. Hàng trăm bông hoa giấy thắm đỏ nở đồng loạt, trông như một tấm thảm đỏ rực. Còn cây táo vẫn đứng lặng lẽ một góc vườn, thân cành trơ trọi nứt nẻ.

Cây hoa giấy nói: Táo ơi! Cậu đã làm xấu khu vườn này. Cậu nên đi khỏi khu vườn để lấy chỗ cho tớ trổ hoa. Cây táo nép mình im lặng. Ít lâu sau cây táo mới mọc lá. Những chiếc lá tròn tròn, bóng láng.

Rồi cây táo trổ hoa, mùi thơm thoảng nhẹ trong gió. Chẳng bao lâu cây kết những quả táo nhỏ màu xanh. Đến mùa thu, những quả táo đã to và chín vàng. Một hôm hai ông cháu chủ vườn ra thăm cây.

Ông với tay hái cho cháu mấy quả táo. Cô bé ăn và luôn miệng khen táo thơm ngon. Thấy hai ông cháu không để ý đến mình cây hoa giấy buồn lắm.
Cây táo nghiêng tán lá xanh thầm thì an ủi bạn: Bạn đừng buồn! Hai chúng ta mỗi người một việc. Tôi dâng trái ngon cho mọi người còn bạn thì cho sắc hoa và bóng mát.

Giờ thì cây hoa giấy đã hiểu ra nhiều điều. Nó không còn nghĩ chỉ có mình mới đáng yêu như trước nữa. Nó yêu mảnh vườn này, yêu cả cái dáng trơ trụi của cây táo sau mùa cho quả. Rút ra bài học gì cho cuộc sống ?

Bài làm

Mẩu chuyện “Chuyện trong vườn” muốn nhắc nhở chúng ta không nên đề cao giá trị bản thân mà quên đi giá trị của người khác. Trong cuộc sống con người, mỗi người đều có những giá trị riêng của mình, tùy từng thời điểm mà chúng ta có thể phát huy bộc lộ năng lực của mình cho phù hợp.

Có nhiều khi trong cuộc sống loài người chúng ta có thể mặc bệnh kiêu căng tự phụ, luôn đề cao giá trị của bản thân mình hơn giá trị của người xung quanh, rồi tự cho mình là tài giỏi, tốt đẹp nhất. Ai cũng cần tới mình.

Nhưng cuộc sống vô cùng phong phú không phải lúc nào chúng ta cũng là người tỏa sáng nhất sẽ có những lúc mà người khác lại tỏa sáng hơn chúng ta. Do đó, chúng ta cần tôn trọng những người sống xung quanh, không nên tự cao tự đại.

Bởi cuộc sống của con người, là sự tổng hòa của nhiều mối quan hệ từ lớn tới nhỏ trong phương diện nào thì chúng ta cũng phải đặt mình trong một tổng thể hài hòa, của mối quan hệ tập thể, chứ không phải một mối quan hệ cá biệt.

Mỗi một vật dù nhỏ bé, tầm thường nhưng cũng có những ý nghĩa giá trị tồn tại riêng của nó. Chúng ta không nên vì thế mà chê bai, khinh miệt, chia rẽ và tạo khoảng cách với mọi việc xung quanh.

chuyentrongvuon

Suy nghĩ về bài học trong “Chuyện trong vườn”

Câu chuyện trên giúp ta hiểu rằng hạnh phúc trong cuộc sống cũng được kiến tạo do thái độ, hành vi của mình mà ra. Chúng ta không nên chê bai người khác tạo khẩu nghiệp cho mình, mà nên sống yêu thương, đoàn kết, nhìn mọi việc một cách mở lòng tích cực nhất.

Có những người, sự vật góp mặt dù vô cùng nhỏ bé nhưng lại có giá trị nhân văn, cao cả tô lớn. Vì vậy, chúng ta cần có thái độ sống tốt đẹp nên hiểu đúng về nhau.

Tôn trọng những người sống xung quanh mình để có những giá trị sống tốt đẹp hơn. Cùng nhau tạo ra một khu vườn hạnh phúc, một khu vườn mà ở đó chỉ chứa tình yêu, sự bao dung, sẻ chia, không có chỗ cho sự ganh ghét đố kỵ, ích kỷ sống sót.

Trong mỗi chúng ta, ai cũng mong mình sẽ làm nên được những điều lớn lao. Chúng ta ai cũng có ước mơ hoài bão của riêng mình, mong muốn được tỏa sáng, được mọi người chú ý tới là mong muốn hoàn toàn chính đáng, nhưng không nên vì thế mà chúng ta tìm cách chà đạp lên người khác, để mình được thành công tỏa sáng.

Đúng như câu nói của nhà văn Nam Cao đã từng viết rằng “Kẻ mạnh không phải là kẻ đạp người khác xuống.. Kẻ mạnh chính là kẻ nâng người khác trên đôi vai của mình”

Việc chúng ta có ước mơ muốn được khẳng định giá trị của bản thân mình là điều hoàn toàn đúng đắn bởi ai trong cuộc đời cũng muốn mình được sống có ý nghĩa, sống có ích. Nhưng muốn được như vậy, chúng ta phải nỗ lực hết mình, kiên cường đấu tranh với những khó khăn thử thách chứ không nên dùng thủ đoạn để đạt được mục đích của mình.

Một nhân cách hoàn thiện vốn là một nhân cách được bồi đắp từ những lời nói thái độ cử chỉ nhỏ nhất trở đi. Chúng ta muốn thành công chúng ta phải hoàn thiện bản thân mình, biến mình thành một người hoàn chỉnh, có trái tim nhân hậu, được nhiều người yêu kẻ mến. Không nên xa rời quần chúng, coi thường như người yếu thế hơn mình.

Khi chúng ta hạ thấp vai trò, sự có mặt của người khác chúng ta vô tình làm tổn thương tới họ. Điều này làm cho chúng ta trở nên xấu xí, trong mắt người khác.

Mỗi con người chúng ta cần phải có ý thức xây dựng cuộc sống của mình từ những điều nhỏ bé nhất. Nên mở lòng để bao dung với những lỗi lầm người khác gây ra cho mình. Con người chúng ta cần biết học cách “Viết sự đau buồn thù hận lên cát và khác những ơn nghĩa lên đá” có như vậy, cuộc sống của con người mới trở nên hoàn chỉnh tốt đẹp hơn.

Khi chúng ta nêu ra quan điểm nhìn nhận đánh giá một con người cần phải nhìn nhận một cách tổng thể khách quan, cả một quá trình dài tìm hiểu không nên chỉ nhìn một mặt một góc nhìn tiêu cực rồi đưa ra những lời nhận xét thiếu khách quan.

Trong cuộc sống tập thể, học chung với bạn bè, có những bạn khi mới nhìn vào chúng ta không hiểu rõ về con người bạn đó. Ví như trong một lớp học bạn nào cũng hòa đồng vui vẻ, sau mỗi giờ lên lớp các bạn đề rủ nhau đi ăn đồ ăn vặt, đi nhưng có một bạn lần nào rủ cũng không chịu đi nói nhà có việc phải về sớm. Khiến cho những bạn còn lại cảm thấy khó chịu, ghét bỏ, rồi đưa ra những lời nhận xét như là “Bạn này chảnh” ” bạn ấy không hòa đồng, không có tinh thần tập thể”…Nhưng rồi tới một ngày các bạn phát hiện ra rằng bạn đó thường xuyên về nha vội vàng sau giờ học bởi gia đình bạn có một người em trai bại liệt. Ba mẹ thì bận việc mưu sinh, vô cùng vất vả, nên sau mỗi giờ học bạn phải vội vã về nhà chăm sóc em trai mình.
Khi phát hiện ra sự thật các bạn còn lại ở trong lớp vô cùng xúc động và cảm thấy xấu hổ về những lời nói không hay của mình trước đó. Trong khi các bạn được đi ăn, đi chơi thì bạn đó lại phải chăm sóc em thay cha mẹ. Bạn ấy thật sự là người con ngoan đáng nhận được sự ngưỡng mộ của người xung quanh.
Thông qua câu chuyện này chúng ta đã có một bài học sâu sắc về việc phải trân trọng những sự vật sự việc, những con người xung quanh mình dù là việc nhỏ nhất, những người bình thường nhất cũng có những giá trị rieng của họ. Chúng ta không nên vì họ nhỏ bé, bình thường mà coi thường giá trị của họ. Mỗi chúng ta ai sinh ra trên đời này cũng đều có vai trò riêng của mình, không ai là vô dụng không có ích cả, điều quan trọng là chúng ta phải biết nỗ lực để phát huy hết vai trò của mình trong cuộc sống.

Bài liên quan

Leave a Reply

Your email address will not be published.