Nghị luận về “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ”- Văn lớp 10

Đề bài: Nghị luận về “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ”

Bài làm

Loading...

Trong cuộc sống của mỗi người chúng ta phải gặp rất nhiều mối quan hệ. Mối quan hệ gia đình, vợ chồng, quan hệ trung thần, hiếu tử… Tất cả các mối quan hệ đều phải dung hòa cân bằng với nhau.

Trong thời kỳ phong kiến nhiều cuộc chiến tranh nhằm xâm lấn, mở rộng đất đai, mở rộng quyền bá chủ thiên hạ. Nhưng chính những cuộc chiến phi nghĩa này đã làm cho nhiều gia đình rơi vào tình trạng ly tán.

Bài thơ Chinh phụ ngâm khúc của Đặng Trần Côn được tác giả Đoàn Thị Điểm dịch lại là một bài thơ diễn tả tâm trạng của người phụ nữ lẻ loi, những ngày tháng vò võ chờ chồng trong mòn mỏi khiến người phụ nữ khắc khoải, đau đớn khôn nguôi.

Trích đoạn này thể hiện tâm trạng buồn chán, cô đơn của người con gái khi có chồng đi xa, tham gia chiến trận không biết sống chết như thế nào.

Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước,
Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen.
Ngoài rèm thước chẳng mách tin,
Trong rèm, dường đã có đèn biết chăng?”

Những ngày tháng trông ngóng chờ chồng trong mòn mỏi ngày cũng như đêm, người phụ nữ thẫn thờ ra ngẩn vào ngơ không thiết tha gì với những vật xung quanh. Tác giả Đặng Trần Con đã miêu tả người phụ nữ chẳng khác nào cái xác không hồn, người phụ nữ đi trên đôi chân mình, nhưng do tâm hồn đang theo chồng nơi chiến trường.

trinh-bay-tac-gia-tinh-canh-le-loi-cua-nguoi-chinh-phu

trinh-bay-tac-gia-tinh-canh-le-loi-cua-nguoi-chinh-phu

Trong mỗi bước chân của mình thể hiện sự, thẫn thờ, không quan tâm tới những vạn vật thiên nhiên xung quanh, tâm trí của người cô phụ luôn hướng tới nơi xa xôi có bóng dáng người chồng thân yêu. Người đàn ông ra đi đã mang theo trái tim, linh hồn của người phụ nữ.

Nàng buồn nhìn bốn bức tường xung quanh tất cả đều tĩnh lặng vô tri vô giác khiến cho nàng vô cùng đau khổ. Những vật vô tri kia không thể nào hiểu được tâm trạng của người cô phụ lúc này. Bởi chúng không có linh hồn trái tim như con người.

Đèn có biết dường bằng chẳng biết
Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi
Buồn rầu nói chẳng lên lời
Hoa đèn kia với bóng người khá thương”

Người phụ nữ nhận thấy sự thật vô cùng phũ phàng rằng những vật vô tri như ánh đèn, hòa đèn không thể hiểu thấu tâm trạng nàng, không thể cùng nàng sẻ chia tâm sự. Nhìn không gian bốn bức tường bao quanh càng làm cho người phụ nữ càng thêm cô quạnh.

Chẳng có ai chia sẻ chỉ có bản thân người chinh phụ thêm ảm não, bi ai mà thôi. Nỗi buồn, sự cô quạnh không nói nên lời, hình ảnh người chinh phụ buồn chán in lên vách tường càng thêm cô đơn, một mình soi bóng của mình còn gì buồn hơn.

“Gà eo óc gáy sương năm trống
Hòe phất phơ rủ bóng bốn bên
Khắc giờ đằng đẵng như niên
Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa
Hương gượng soi lệ lại châu chan
Sắt cầm gượng gảy ngón đàn
Dây uyên kinh đứt phím loan ngại ngùng”

Trong đêm tối tĩnh mịch người con gái càng cảm thấy trăn trở khó ngủ, tiếng gà kêu, những tiếng côn trùng càng làm cho bóng đêm trở nên âm u tĩnh mịch. Nó làm cho bóng cây hòe rủ bóng xuống cửa sổ khiến cho người chinh phụ thêm ảo não bởi sự yếu đuối, có chút buồn thảm trong đó.

Mỗi giây mỗi phút trôi đi người con gái cảm thấy dài đằng đẵng chẳng khác nào một đời người đã trôi đi. Và những tình cảm sầu muộn ấy đã lấy đi tâm hồn người chinh phụ, khiến cho sống như một cái xác không hồn.

Đúng như câu nói của Nguyễn Du “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” khi tâm trạng con người buồn thảm thì nhìn cảnh vật xung quanh đều trở nên buồn thảm, u ám. Mọi thứ đều trở nên gượng gạo thể hiện sự thê lương như những giọt nước mắt rơi xuống.

Người thiếu phụ cầm cây đàn định gảy một khúc nhạc nhưng rồi lại cảm thấy ngượng ngùng, không muốn nâng đàn gảy tơ.

Lòng này gửi gió đông có tiện
Nghìn vàng xin gửi đến non Yên
Non Yên dù chẳng tới miền
Nhớ chàng thăm thẳm xa vời khôn thấu
Nối nhớ chàng đau đáu nào xong
Cảnh buồn người thiết tha lòng
Cành cây sương đượm tiếng trùng mưa phun”

Nỗi sầu muộn của người chinh phụ muốn nhờ những ngọn gió đông kia mang đi, nhờ những cơn gió mang đi sự buồn phiền, tâm tình của người thiếu phụ gửi tới chồng mình nơi xa. Nó chính là tấm lòng chung thủy sắc son của người vợ đang ngày đêm chờ chồng, trông ngóng người phương xa quay về.

Thông qua bài thơ này tác giả Đặng Trần Côn muốn tố cáo tội ác của chiến tranh, nó đã làm cho nhiều gia đình phải ly tán, nhiều người phụ nữ phải sống cảnh đời cô phụ xa chồng, chờ mong trong mòn mỏi. Nhưng những người phụ nữ kia vẫn thủy chung sắc son một dạ chờ chồng trở về, dù tuổi xuân trôi đi trong vô vọng.

Bài liên quan

Leave a Reply

Your email address will not be published.